Đường Xylitol cho con - gọi 0904189797

Người bình thường và khả năng đọc hiểu suy nghĩ - Theory of Mind


Dịch từ cuốn Teaching children with Autism to mind-read 
  
“Thuyết tâm ý” được định nghĩa như là khả năng suy đoán trạng thái tâm lí tình cảm của người khác (suy nghĩ, niềm tin, mong muốn và dự định của họ, v.v…), và khả năng sử dụng thông tin này để lý giải những điều họ nói, hành vi ứng xử của họ, và dự đoán được những điều họ sẽ làm tiếp theo. Khi trẻ bắt đầu nói, thường là chúng sẽ nói về những hành động chỉ trạng thái tinh thần. Từ khoảng 18 đến 30 tháng tuổi, những đứa trẻ phát triển bình thường đã nhắc đến các trạng thái tinh thần: cảm xúc, nguyện vọng, niềm tin, suy nghĩ, ước mơ, năng lực. Đến khoảng 3 – 4 tuổi, như một số nghiên cứu thí nghiệm đã chỉ ra, khả năng suy đoán tâm ý người khác của trẻ đã rất phát triển rồi.  Xuất hiện một số nghiên cứu tranh cãi rằng khả năng suy đoán này gọi là “thuyết” thì có phù hợp không. Chúng tôi không bàn luận đến vấn đề này, mà sẽ dùng từ trung tính hơn là khả năng đọc tâm ý của đối phương.
 
Dennett đề xuất cách trắc nghiệm khả năng đọc tâm ý đối phương bằng cách đưa ra các tình huống tồn tại những “niềm tin không trùng với thực tế”. Trắc nghiệm:

Sally có một chiếc giỏ
Anne có một chiếc hộp
Sally có một hòn bi và bỏ hòn bi vào trong chiếc giỏ
Sally ra ngoài đi dạo 
Anna lấy hòn bi ra khỏi chiếc giỏ và bỏ vào trong chiếc hộp
Bây giờ Sally quay lại. Cô bé muốn chơi với hòn bi của mình.
Cô bé sẽ tìm hòn bi của mình ở đâu?


Như các bạn thấy, trắc nghiệm này đòi hỏi bạn phải nhận định được là vì khi hòn bi bị cất đi chỗ khác, Sally không có ở đó, Sally không nhìn thấy điều đó và vì thế Sally sẽ không biết nó đã bị đổi chỗ, và vì thế hẳn là cô bé vẫn đinh ninh là nó vẫn ở chỗ cũ. Và khi ta hỏi: “Sally sẽ tìm hòn bi của mình ở đâu?” (thực tế là câu hỏi về suy nghĩ của Sally) thì đa số trẻ tầm 4 tuổi sẽ trả lời đúng.

Khả năng hiểu về "niềm tin không trùng với thực tế" là rất phức tạp, bởi vì một đứa trẻ sẽ phải hiểu Sally đinh ninh điều gì để dự đoán những hành động tiếp theo của Sally. Tuy nhiên, từ độ tuổi rất nhỏ, trẻ thường đã ý thức được là mọi người đều nắm giữ những thông tin nhất định trong đầu, nghĩa là họ nằm giữ thông tin ở các mức khác nhau. Một cách trắc nghiệm khả năng này ở trẻ nhỏ là bài kiểm tra khả năng đặt mình vào góc nhìn trực quan của người khác. Có hai mức độ: Mức độ 1 là khả năng suy luận đối phương có thể nhìn thấy những gì, thường xuất hiện ở trẻ tầm hai tuổi. Nghĩa là trẻ hai tuổi đã có thể bầy một vật cho người khác xem hoặc cất đi không cho xem nữa, khi ta yêu cầu. Mức độ 2 là biết suy luận vật đó sẽ trông như thế nào từ góc nhìn của đối phương. Khả năng này cần nhiều thời gian để trau dồi phát triển hơn. Thực tế là phải đến độ 3 - 4 tuổi, trẻ thường mới có thể làm được bài kiểm tra này. Ví dụ, nếu người kiểm tra và trẻ ngồi ở hai góc nhìn khác nhau, trẻ 3 tuổi sẽ không thể chỉ ra đúng người kia sẽ nhìn thấy con rùa trông như thể nào: cạnh phải lộn lên trên hay hình sẽ lộn ngược hẳn chiều so với trẻ.


Một hệ quả từ quá trình trau dồi khả năng đọc suy nghĩ của người khác là trẻ có thể hiểu nguyên lý “nhận biết xuất phát từ những gì nhìn thấy”. Ví dụ, trẻ 3 tuổi có thể dễ dàng chỉ ra ai trong số hai người: một đã nhìn vào hộp đựng đồ, còn một chỉ sờ vào hộp, là người biết trong hộp có gì. Khả năng này chứng tỏ rằng, từ khi còn rất nhỏ, trẻ đã nhận thức được về tầm quan trọng của việc tiếp cận thông tin để thu nạp kiến thức.


Có quá nhiều điều có thể nói về cách trắc nghiệm khả năng trẻ hiểu mỗi người nắm bắt thông tin ở mức độ khác nhau. Còn ước muốn và cảm xúc thì sao? Ước muốn thường được coi là một yếu tố nữa của trạng thái tinh thần bên cạnh niềm tin, giúp ta hiểu được hành vi của người khác. Hiểu được ước muốn và niềm tin, người ta có thể lý giải được tất cả các hành vi ứng xử của người đó. Ví dụ, khi xem một bộ phim, để lý giải tại sao diễn viên chính lại đi nhón chân vào căn hộ trống không của mình, chúng ta có thể lý giải nhân vật đó tin rằng có ai đó ở trong căn hộ và anh ta muốn đột nhập vào căn hộ mà không bị ai phát hiện. Có một số nghiên cứu nói rằng, trẻ thường nhận biết về ước muốn trước rồi mới đến niềm tin – thực tế, trẻ hai tuổi là đã nhận thức rõ ràng về ước muốn rồi.  Ta có thể lý giải khủng hoảng tuổi lên 2 là do trẻ dần dà nhận thức ra sự khác biệt giữa ước muốn của mình và của bố mẹ.  


Về khả năng hiểu các trạng thái cảm xúc, ngay cả trẻ nhỏ cũng có thể phân biệt được nét mặt thể hiện vui, buồn, giận giữ, lo sợ. Đến khoảng 3 tuổi, trẻ em có thể dự đoán được tình huống nào sẽ dẫn đến cảm xúc gì, và khoảng 4 tuổi, chúng có thể suy đoán cảm xúc của mọi người từ ước muốn và niềm tin của họ. Ví dụ, nếu John đang mong một quyển sách mới, nhưng anh ta cho rằng trong hòm đồ không có quyển sách mới thì anh ta sẽ cảm thấy buồn.


Một trạng thái tinh thần quan trọng nữa đã và đang được nghiên cứu sâu đó là khả năng giả vờ. Đứa trẻ bắt đầu chơi các trò chơi giả vờ từ 10 – 18 tháng tuổi. Những thử nghiệm đối với trẻ thường đã biết nói cho thấy một khi chúng biết trả lời các câu hỏi, là chúng đã biết phân biệt giả vờ khác với thực tế. Chúng có thể lấy quả chuối để giả vờ chơi trò gọi điện thoại, mà không hề lẫn lộn chức năng sử dụng của hai vật này. Rõ ràng đây là một thành tựu không đơn giản.

Phát biểu của Tổng thư ký LHQ về ngày Nhận thức về Tự kỷ thế giới



Tự kỷ là một khuyết tật phức tạp, thể hiện ra dưới nhiều thể
Nó có thể gây căng thẳng cho chính người mắc chứng này và người chăm sóc họ
Nó cũng là căn bệnh còn chưa được mọi người hiểu nhiều
Nhưng càng tìm hiểu thì chúng ta càng thấy rõ là tất cả người tự kỷ ở các độ tuổi đều có thể có một cuộc sống trọn vẹn và có ý nghĩa trong xã hội
Để đạt được điều này, họ cần sự hiểu biết và hỗ trợ nhiều hơn.
Người khuyết tật luôn phải chịu hai gánh nặng
Họ phải đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống do tình trạng khuyết tật của mình
Đồng thời họ còn phải đối mặt với những thái độ tiêu cực từ xã hội mà không được hỗ trợ thích đáng và thậm chí bị phân biệt đối xử không giấu giếm
Hiệp định của Liên hợp quốc về quyền của người khuyết tật được ký vào tháng 5 năm 2008 là một công cụ hiệu hữu để giải quyết sự bất công bằng này.
Nhân ngày tự kỷ thế giới, tôi kêu gọi chính phủ tất cả các quốc gia hãy khẳng định quyết tâm biến nhân quyền thành một hiện thực với những người mắc chứng tự kỷ.
Chúng ta hãy cùng hỗ trợ những nghiên cứu và sát cánh cùng làm việc
Vì một xã hội chăm lo hòa nhập cho tất cả mọi người

Skilcraft - niềm tự hào của những người mù và khuyết tật ở Mỹ

Ngày đầu đi làm ở đây, mình đã rất ấn tượng là tất cả đồ văn phòng phẩm và vật dụng trong văn phòng đều mang thương hiệu Skilcraft.  Buổi họp đầu tiên, xin một cuốn sổ ghi chép Skilcraft, mới kịp để ý bìa có ghi chữ "created with the pride by Americans who are blind" - được làm ra với niềm tự hào của những người mù ở Mỹ. 

Đã hơn 8 năm dùng sản phẩm của họ hàng ngày, phải công nhận sản phẩm này tuy không phải là thứ gì thượng hạng, nhưng hơn hẳn đồ hàng xén ở ta, và hoàn toàn xứng đáng là niềm tự hào của những con người kém may mắn nhưng rất mong mỏi đóng góp chút gì cho xã hội.  Nó còn là niềm tự hào của một chế độ ưu việt của Mỹ.  Và những người sử dụng nó hàng ngày như mình cũng rất tự hào vì đã mở lòng ghi nhận nỗ lực đáng khâm phục của họ.

Mọi người cùng ngắm một số sản phẩm do những con người đáng khâm phục này làm ra:
























---------------------------------------
SKILCRAFT là thương hiệu của Ngành công nghiệp quốc gia của người mù, một tổ chức được hình thành theo đạo luật Wagner-O'Day Act năm 1938 để tạo công ăn việc làm cho những người mù ở Mỹ. Các sản phẩm mang thương hiệu SKILCRAFT thường được các cơ quản chính phủ Mỹ dùng, trong đó có cả Bưu điện Mỹ UPS. Chúng cũng hay được bán ở các cửa hàng trong các căn cứ quân sự Mỹ.

Dấu hiệu tự kỷ từ 4 tháng tuổi



Thiếu hụt những thứ sau:
- Nụ cười xã hội: là cười để đòi người khác phản hồi lại mình
- Giao tiếp mắt
- Bắt chước người chăm sóc mình

Ví dụ về giao tiếp mắt và nụ cười xã hội


Ví dụ về bắt chước

LinkWithin

Related Posts with Thumbnails